Tin tức‎ > ‎Gương tiêu biểu‎ > ‎

Làm vợ tiến sĩ

đăng 08:05, 15 thg 4, 2012 bởi Sport Cruise   [ đã cập nhật 01:07, 31 thg 5, 2015 ]

Chồng đi biền biệt. Vợ một mình tần tảo nuôi con. Thoạt nghe nhiều người vẫn nghĩ, chuyện đó chỉ có trong thời chiến tranh. Nhưng với những người vợ có chồng là tiến sĩ ở Trường Sĩ quan Lục quân 2 - Đại học Nguyễn Huệ, đó là “một phần tất yếu của cuộc sống”. Sau nhiều năm theo nghiệp bút nghiên, ngày chồng “vinh quy bái tổ”, bà con cô bác xúm lại chúc mừng tân tiến sĩ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên đôi má người vợ tảo tần…

HOÃN SINH CON CHO CHỒNG ĐI HỌC

“Em là một là hai là tất cả/ Là tình yêu càng xa cách càng đầy/ Là nỗi nhớ thắp trong anh ngọn lửa/ Là đề tài cho anh viết điều hay…”.

Tôi không nhớ rõ tác giả của bài thơ tặng vợ, đúng hơn là “nịnh” vợ của một tân tiến sĩ, trong đó có mấy câu như vậy. Chỉ biết là nó được đọc trong một cuộc giao lưu của tuổi trẻ Trường Sĩ quan Lục quân 2 - Đại học Nguyễn Huệ. Ở đó, lớp học viên và sĩ quan trẻ của nhà trường được gặp gỡ, trò chuyện với một số cán bộ, giảng viên tiêu biểu. Họ là những tấm gương vượt khó, học giỏi, nay đã trở thành những tiến sĩ-nguồn nhân lực chất lượng cao của nhà trường và quân đội. Điều thú vị và cảm động là trong câu chuyện của các tiến sĩ, luôn luôn xuất hiện hình ảnh của người vợ. Các chị là hậu phương vững chắc, nguồn động viên, tiếp sức cho chồng yên tâm “dùi mài kinh sử”.

Chị Nguyễn Thị Hồng Loan (trái), một trong những người vợ, người mẹ tiêu biểu ở làng Quân nhân Lục quân 2.

Một trong những tiến sĩ, là tấm gương tiêu biểu của ý chí, tinh thần học tập là Thượng tá Nguyễn Như Trúc, nay là Trưởng ban Tuyên huấn. Nhà anh Trúc nằm trong một con hẻm yên tĩnh ở làng Quân nhân, thuộc ấp Long Đức I, xã Tam Phước, thành phố Biên Hòa, Đồng Nai. Trong lúc các gia đình hàng xóm và nhiều đồng đội khác đã có nhà cửa khang trang, thì vợ chồng anh và hai con nhỏ vẫn sinh sống trong một căn nhà bé nhỏ, đơn sơ. Hai năm nay, sau khi anh Trúc hoàn thành bảo vệ luận án tiến sĩ, vợ chồng anh mới có điều kiện dành dụm làm thêm một căn phòng để tiếp khách và cái mái tôn che nắng che mưa ở khoảng sân phía trước. Vợ anh, chị Nguyễn Thị Hồng Loan là một phụ nữ quê lúa Thái Bình. Về làm vợ anh Trúc từ năm 1996, khi anh còn là một cán bộ đại đội, cả chục năm qua chị Loan luôn phải sống xa chồng, đảm nhiệm vai trò trụ cột của gia đình. Bắt đầu là việc anh Trúc đi học ở Học viện Chính trị, khóa đào tạo cán bộ chính trị cấp trung-sư đoàn. “Khi em có thai cháu đầu được một tháng thì anh ấy ra Hà Nội học. Hai vợ chồng ở hai đầu đất nước. Em động viên anh ấy yên tâm học hành, việc nhà em đủ sức lo liệu”. Chồng đi học xa. Ông bà nội ở Quảng Nam, ông bà ngoại ở Thái Bình, chị Loan phải một mình vừa làm hậu phương vững chắc cho chồng, vừa xoay trở kiếm thêm việc làm để tăng thu nhập, chuẩn bị cho ngày ở cữ. Ngoài giờ làm công việc của một công nhân viên tạp vụ ở trường, chị Loan tranh thủ buổi tối và ngày nghỉ nhận bóc hạt điều thuê và nuôi heo kiếm thêm thu nhập. “Hồi ấy điện thoại di động chưa phổ biến. Niềm vui lớn nhất của em là mỗi lần nhận thư chồng, biết anh ấy vẫn khỏe và học tập tốt. Có giai đoạn em ốm nghén, không ăn uống được, người mệt rã rời, nhưng viết thư cho chồng, em vẫn nói tốt mọi việc để anh ấy yên tâm học tập” - nhớ lại những ngày tháng khó khăn, chị Loan mỉm cười tâm sự thế.

Chị Loan làm nhân viên tạp vụ của Phòng Đào tạo, về sau chuyển sang phụ việc cho ban Chủ nhiệm khoa Lý luận. Thấu hiểu hoàn cảnh của chị nên các thủ trưởng thường xuyên tạo điều kiện thuận lợi để chị yên tâm công tác, thay chồng nuôi con. Tốt nghiệp Học viện Chính trị được hơn một năm thì anh Trúc tiếp tục được nhà trường lựa chọn đi ôn thi và học cao học. Lại thêm những năm tháng đằng đẵng chồng Bắc, vợ Nam. Lấy được tấm bằng thạc sĩ về trường, vợ chồng con cái gần gũi được một thời gian ngắn thì anh Trúc lại tiếp tục ra Hà Nội nghiên cứu sinh. Chị Loan kể: “Nếu như trước đây tôi hăng hái ủng hộ anh ấy đi học thì đến giai đoạn này tôi cảm thấy đuối sức thực sự. Tôi chỉ muốn gần gũi chồng để sinh thêm cháu thứ hai. Chiều vợ, anh Trúc cũng định thoái thác việc đi học. Nhưng rồi sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi lại tiếp tục động viên anh ấy. Tôi quyết định hoãn việc sinh con thứ hai để cho chồng yên tâm lên đường!”.

Bây giờ thì con thứ hai của vợ chồng Thượng tá, tiến sĩ Nguyễn Như Trúc đã được gần 5 tháng tuổi. Con đường học vấn của anh có thể coi là tới đích, nhưng đời sống kinh tế gia đình thì bây giờ mới ở vạch xuất phát. Dù vậy, trong căn nhà cấp 4 đơn sơ, loang lổ “hoa nắng” của vợ chồng anh, cái gì cũng còn thiếu nhưng cái đầy đủ nhất chính là tiếng cười và không khí ấm áp của tình yêu thương, hạnh phúc. Sau bao năm vất vả, có những giai đoạn gần như vắt kiệt sức để kiếm việc làm thêm nuôi con, chị Loan bây giờ mới biết đến khái niệm trang điểm mỗi khi cùng chồng con đi đây đó. “Những năm tháng đi học, tiền lương của tôi chỉ đủ trang trải cho bản thân. Thi thoảng mới tiết kiệm được chút ít phụ vợ nuôi con. Còn lại, một tay cô ấy lo liệu hết. Tôi có được sự nghiệp hôm nay cũng là nhờ vai trò hậu phương vững chắc của cô ấy” - Tiến sĩ Trúc tâm sự.

NHỚ NGÀY “VINH QUY BÁI TỔ”

Khi tiếp xúc với một số tiến sĩ của Trường Đại học Nguyễn Huệ, chúng tôi lại nhớ đến lời của một bài hát được viết dựa trên phong tục “Vinh quy bái tổ” của những tiến sĩ ngày xưa. “Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy/ Hai bên có lính hầu đi dẹp đường/ Tôi ra đứng đợi đầu làng/ Chồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem…”. Dù chuyện “Vinh quy bái tổ” không còn rình rang như ngày xưa, nhưng phong tục mang tính văn hóa, hiếu học ấy vẫn được gìn giữ ở nhiều vùng quê. Thượng tá, tiến sĩ Đinh Xuân Khuê, Trưởng bộ môn Triết học kể: Ngày anh bảo vệ thành công luận án tiến sĩ triết học, trở về làng, bà con họ hàng, cô bác xúm lại hỏi han, chúc mừng. Đứng trước bát nhang trong nhà thờ họ, bên mâm cơm đạm bạc với xóm giềng, anh Khuê hạnh phúc trào nước mắt. Ngôi nhà còn tạm bợ. Đời sống vật chất còn thiếu thốn. Nhưng cái tinh thần ấy, cái chí học ấy, với người dân quê anh, chẳng bạc tiền nào mua nổi. “Những lúc ấy tôi lại thương vợ vô cùng. Tôi muốn dành tất cả những lời chúc mừng ấy cho vợ tôi. Không có sự động viên, tiếp sức, hy sinh của cô ấy, tôi không thể có đủ sức lực, tâm trí để hoàn thành sự nghiệp học vấn” - anh Khuê chia sẻ.

Người vợ của anh Khuê, chị Ngô Thị Minh Trí làm công nhân ở tận Dầu Dây, xa làng Quân nhân gần 20km. Chồng đi học, chị đem đứa con lớn về gửi cho bố mẹ đẻ, hằng ngày dậy từ lúc 4 giờ để đi làm. Chị nhận thêm hàng, làm tăng ca, thêm giờ để có thêm thu nhập nuôi con nhỏ và hằng tháng gửi tiền về để ông bà nuôi đứa lớn. Cuộc sống khó khăn vậy nhưng chị không hề kêu ca, phàn nàn, ngược lại, luôn động viên chồng yên tâm học hành, nghiên cứu.

ĐỘNG LỰC CỦA MỌI ĐỘNG LỰC

Trung tướng, PGS, TS Vũ Đức Hinh, Hiệu trưởng Trường Sĩ quan Lục quân 2 - Đại học Nguyễn Huệ cho hay, đề án chuẩn hóa chất lượng đội ngũ cán bộ, giảng viên đáp ứng yêu cầu đào tạo sĩ quan chỉ huy cấp phân đội có trình độ đại học, được nhà trường triển khai hơn 15 năm nay. Đến nay nhà trường đã có 40 tiến sĩ. Nguồn nhân lực chất lượng cao này có vai trò vô cùng quan trọng trong công tác giảng dạy, nghiên cứu khoa học, quản lý của nhà trường. Đến năm 2015, trường sẽ có gần 60 tiến sĩ. Việc lựa chọn cán bộ, giảng viên đi đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ trong và ngoài nước được tuyển lựa kỹ lưỡng dựa trên các tiêu chí về trình độ, khả năng… nhằm đáp ứng mục tiêu yêu cầu nhiệm vụ.

Đại tá, tiến sĩ Nguyễn Văn Thạo, Chủ nhiệm khoa Lý luận Trường Sĩ quan Lục quân 2 - Đại học Nguyễn Huệ chia sẻ, để trở thành một tiến sĩ, mỗi sĩ quan phải trải qua 12-15 năm học tập, nghiên cứu, theo trình tự từ học chương trình đại học-sĩ quan cấp phân đội, đến sĩ quan chỉ huy cấp trung, sư đoàn, đến thạc sĩ và cuối cùng là nghiên cứu sinh tiến sĩ. Nếu tính cả những khoảng thời gian công tác đan xen giữa các giai đoạn đi học chuyển tiếp ấy, như tiến sĩ Thạo, quỹ thời gian học tập, nghiên cứu, tích lũy ấy gần 25 năm. Mặc dù nhà trường luôn quan tâm, tạo điều kiện thuận lợi và có cả sự hỗ trợ, nhưng đời sống gia đình của từng đồng chí thì vẫn phải tự vợ chồng thu xếp. Vai trò trụ cột trong gia đình của những người chồng, người cha dồn hết lên đôi vai những người vợ. Chị Loan tâm sự: “Khó khăn nhất là lúc vượt cạn, những khi con bị ốm nằm viện không có chồng bên cạnh. Nhưng rồi mấy chị em cùng chung cảnh ngộ động viên, giúp đỡ nhau vượt qua”. Trong cuộc sống nơi đô thị sôi động, khi cuối tuần người ta lại sum họp gia đình, đi siêu thị mua sắm, đi du lịch… thì những người vợ tiến sĩ vẫn âm thầm gửi nỗi nhớ cho chồng “dùi mài kinh sử” phương xa. Với các chị, đó là đức hy sinh đáng trân trọng trong cuộc sống hôm nay. Tình yêu của các chị đã tạo ra nguồn động lực của mọi động lực giúp các anh hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.

Bài, ảnh: Phan Tùng Sơn

Comments